Thế là đủ rồi.
Trong đôi con ngươi màu tím bùng lên ngọn lửa đấu chí hừng hực.
Hắn đứng thẳng dậy, dẫu thân thể vẫn ốm yếu như cũ, nhưng khí tức trên người đã hoàn toàn thay đổi.
Tựa như một nhánh cỏ dại bị cuồng phong tàn phá, dẫu rễ có đứt lìa, cũng phải ngoan cường vươn mình về phía ánh dương mà sinh trưởng.




